• Trang chủ
  • Khác
  • VỪNG – THỰC PHẨM CÓ TÍNH CHẤT DƯỠNG SINH
31 lượt xem

VỪNG – THỰC PHẨM CÓ TÍNH CHẤT DƯỠNG SINH

VỪNG

Vừng có hai loại: vừng vàng và vừng đen. Dùng loại nào cũng được, nhưng phải để nguyên vỏ không xát trắng (theo kinh nghiệm, nữ giới và người già nên dùng loại vừng đen).

Trong hạt vừng có từ 40-50% dầu, có khi lên tới 60%. Ngoài ra còn chừng 5-5% nước, 20-22% chất pro-te-in, chất không có ni-tơ, pentosan, lexitin, phytin và colin. Dầu vừng chứa khoảng 12-16% axit đặc (7,7% axit panmitic, 4,6% axit stearic, 0,4% axit arachidic), 75-80% axit lỏng (trong đó có 48% axit oleic, 30% axit linoleic và 0,04% axit lignoxeric).

Phần không xà phòng hóa chiếm 0,9-1,7% và chừng 1% lexitin. Trong dầu vừng, Villela-vechia và Fabris còn phân tích được chất sesamin C12H18O16 với tỷ lệ chừng 0,25-1%. Ngoài ra còn chừng 0,1% chất sesamaol là một phênol có công thức C7H6O3.

Cách rang vừng: Trước khi rang đem sấy qua cho sạch rồi đổ nước vào khuấy cho đều để loại cát sạn, xong đem phơi thật khô. Rang vừng, chảo phải thật nóng, dùng đũa khuấy đều, thấy vừng nổ đều thì mang cả chảo xoay tròn 5-7 vòng rồi đổ ra, đừng cho vừng cháy quá thành khét hoặc sống quá không thơm. Vừng không nên giã quá nhỏ.

Cứ 1 phần muối thì cho 5-7 phần vừng tính theo trọng lượng, không tính theo dung lượng. Cơ thể của mỗi người khác nhau, nên có thể thêm hay bớt tùy theo từng người. Kinh nghiệm cho thấy: nếu phân lỏng thì giảm phần vừng, ví dụ: 5 phần vừng 1 phần muối; nếu táo bón thì tăng phần vừng, ví dụ: 10 phần vừng 1 phần muối. Nhưng tối đa không quá 12 phần vừng cho mỗi phần muối (muối rang thật khô, giã nhỏ). Muối vừng giã rồi không nên để quá 1 tuần.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *